Người Nhặt Xác Trong Game Vô Hạn

Chương 10:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.my]

Thứ tràn ra từ nhà vệ sinh không phải là nước, mà là máu, hoặc ít nhất là nước cuốn theo rất nhiều máu.

Nơi được ánh sáng yếu ớt của điện thoại di động chiếu vào đều có một màu đỏ tươi, màu đỏ lan tràn bên trong ký túc xá tối đen.

Chân của Ôn Thu giẫm lên máu, trên tay đều dính đầy máu mùi, mùi máu quanh quẩn ở chóp mũi không vứt đi được.

Tại sao lại có nhiều máu như thế?

Hơn nữa đang là nửa đêm, Mạnh Tình đang làm gì ở trong nhà vệ sinh chứ?

“Ting!”

Âm báo tin nhắn đột ngột vang lên trong ký túc xá yên tĩnh, đúng ngay lúc Ôn Thu tâm thần hoảng loạn đang nhìn vào khe cửa.

Hoa Hạo Minh: [Nhà xác có vấn đề, cẩn thận Mạnh Tình.]

Vì để kịp thời nhận tin nhắn nhóm lớp, di động của Ôn Thu vẫn luôn không mở chuông, âm thanh được chỉnh đến lớn nhất, cho dù đang tắm trong trong nhà vệ sinh thì chắc cũng có thể được.

Ôn Thu nhìn chằm chằm tin nhắn kia, che miệng mình ngồi xổm ở ngoài nhà vệ sinh.

Máu trên tay dính lên miệng, trên mặt, mùi máu tanh quanh quẩn ở chóp mũi, cô căng thẳng đến không thở nổi, toàn thân đều dùng sức.

Liên tiếp hai ngày không có sự kiện kinh dị nào, Ôn Đông và Mạnh Thiên Hữu rất yên tâm mà ngủ ngon lành, chỉ có Hạ Bạch cố nhướng mí mắt nặng nề, chờ đợi Tống Minh Lượng.

Ban đêm khi gần hai giờ, người trên giường số 3 quả nhiên cử động.

Hạ Bạch hơi híp mắt, lộ ra một đường ánh mắt quan sát cậu ta.

Tống Minh Lượng ngồi ở trên giường hơn mười phút, có thể là đang quan sát ba người trong ký túc xá, sau hơn mười phút cậu ta mới leo xuống giường. Đêm nay cậu ta không có tiếp tục leo lên giường khác, mà là rời khỏi phòng ký túc xá.

Đêm khuya ký túc xá rất yên tĩnh, tiếng bước chân ngoài hành lang của cậu ta rất rõ ràng.

Cậu ta đi lang thang trong hành lang, không biết là sẽ đi đâu.

Hạ Bạch lập tức ngồi dậy khỏi giường, lặng lẽ đi đến ngoài cửa ký túc xá rồi nhìn ra bên ngoài.

Hành lang ký túc xá không có đèn cảm ứng, nhưng cuối hành lang có một cửa sổ, một tầng ánh trăng nhàn nhạt từ bên ngoài chiếu vào, miễn cưỡng có thể nhìn thấy được bóng dáng của cậu ta.

Trong hành lang dài tối tăm, cậu ta đi đến trước cửa từng phòng ký túc xá, hai mắt đôi mắt dán vào khe cửa, hoặc nằm dưới đất nhìn từ khe cửa bên dưới, ánh sáng sâu kín như hai cái bóng đèn nhỏ treo ở hốc mắt trong đêm tối, vì có thể thấy rõ bên trong, cơ thể của cậu ta vặn vẹo thành đủ loại tư thế, một số trong đó con người không thể làm được.

Cậu ta đi vào một trong các phòng ký túc xá, không biết là do phòng ký túc xá kia không khóa cửa, hay là bị ngón tay vặn vẹo của cậu ta mở khóa.

Hạ Bạch gửi tin nhắn cho Lận Tường: [Tống Minh Lượng đã rời khỏi phòng ký túc xá rồi.]

Lận Tường lập tức trả lời cậu: [Chúng tôi thấy được rồi.]

Hoa Hạo Minh và Lận Tường không định ngủ, bọn họ liền nằm ở trên giường chờ đợi, khi hành lang truyền đến tiếng bước chân, Hoa Hạo Minh đang dựa vào cửa lập tức đi tới cửa quan sát, Lận Tường cũng nhìn thấy được.

Trong hành lang âm u, bóng đen với hai mắt phát sáng lén nhìn qua kẽ hở trên cửa ký túc xá với nhiều tư thế vặn vẹo khác nhau.

Ban ngày chỉ là nghe Hạ Bạch nói, đêm nay tận mắt nhìn thấy, Lận Tường mới biết được cảnh này quỷ dị đáng sợ hơn so với sự tưởng tượng của cậu ta rất nhiều.

Nhìn thấy bộ dạng của Tống Minh Lượng, Hoa Hạo Minh cũng ý thức được không đơn giản như vậy.

Nghe Hạ Bạch nói về chuyện tối hôm qua, Tống Minh Lượng cũng thực sự không có hại ai, anh ta lại biết Ôn Thu là người chơi có kinh nghiệm, bởi vậy lúc tối trên đường trở về, không cố ý nhắc nhở cô. Lúc này, khi nhìn thấy sự quỷ dị của Tống Minh Lượng, anh ta lập tức thông qua nhóm lớp gửi tin nhắn cho Ôn Thu, nhắc nhở cô cẩn thận một chút.

Ôn Thu còn không trả lời anh ta, Tống Minh Lượng đã bước ra phòng ký túc xá kia.

Hai người nhìn thấy bóng đen càng ngày càng gần, trên người vẫn có một số đặc điểm của Tống Minh Lượng, ví dụ như bước đi rất chậm, chân lê nhẹ như là dính trên mặt đất, đầu hơi cúi xuống, cổ nghiêng về phía trước, tóc mái dày che khuất đôi mắt, nhưng lúc này không che được ánh sáng âm u màu vàng trong mắt của cậu ta.

Cậu ta cứ như vậy lê nhẹ bước tới gần phòng 304 của bọn họ.

Hai người ý thức được cậu ta sắp đến phòng 304, vội đóng cửa cho kỹ.

Ký túc xá của học viện y Hòa Bình cũ kỹ, bên trong cánh cửa vẫn dùng then cài cửa ban đầu, khi Lận Tường vội cài thanh chốt vào lỗ, hai ngón tay máu chảy đầm đìa bỗng nhiên duỗi vào từ khe cửa, chặn thanh chốt lại.

Khe cửa ký túc xá có chút lớn, nhưng vốn không thể không chen lọt hai ngón tay.

Khi hai ngón tay đẫm máu đó không còn chút thịt nào thì lại là một câu chuyện khác nữa.

Không biết là do vừa rồi đã vào phòng ký túc xá khác hay không, ngón tay cưỡng ép mở then chốt cửa bị mài mất thịt, hay là trong phòng ký túc xá đó đã xảy ra cái gì, hai ngón tay này biến thành xương ngón tay màu đỏ như máu, giống như hai ngón tay quỷ.

Chủ nhân của ngón tay giống như không cảm giác được đau, cực lực duỗi đè ở trên then cài cửa.

Tống Minh Lượng thoạt nhìn không cao đến 1m75, cơ thể gầy gò, mà Lận Tường cao 1m87, người cao sức lực mạnh, nhưng lúc này cậu ta lại không đẩy được thanh chốt, thanh chốt thậm chí còn ở phía sau.

Nhìn hai ngón tay máu me nhầy nhụa, xương ngón tay mạnh đến quỷ dị, Lận Tường dùng sức lực lớn nhất, cái trán cũng túa ra mồ hôi, cậu ta theo bản năng cảm thấy một khi Tống Minh Lượng tiến vào thì thế nào cũng sẽ có nguy hiểm.

Nhưng vẫn vô dụng, cậu ta bất lực lại hoảng loạn mà nhìn thanh chốt lùi về sau từng chút một, sắp rời khỏi khe cửa rồi.

“Răng rắc!”

Thanh chốt cắm chặt vào lỗ chốt, toàn bộ then cài cửa bị một thanh kiếm dẻo đột nhiên xuất hiện cuốn chặt lấy, đồng thời một xương ngón tay cũng theo tiếng cong lại.

Lận Tường nhìn thoáng qua thanh kiếm dẻo như lụa kia, lại nhìn về phía Hoa Hạo Minh, lập tức nghĩ đến vũ khí phần thưởng của trò choi mà ngày đó Hoa Hạo Minh đã nói với cậu ta và Hạ Bạch

Suy nghĩ này chợt lóe qua, lúc này cậu ta không còn dư hơi suy nghĩ cái khác, chỉ tập trung mà nhìn chằm chằm hai xương ngón tay kia.

Xương ngón tay cong một cái, cậu ta vẫn không ngừng kéo đi kéo chốt cửa, càng lúc càng hưng phấn, máu chảy xuống khắp sàn nhà.

Cuối cùng sau khi ý thức được mình vào không được sau, cậu ta mới ngừng động tác lại.

Lúc đầu cậu ta không rời đi, chỉ thở phì phò, một con mắt không cam lòng mà dán vào khe cửa nhìn vào.

Ánh sáng vàng u ám trong mắt càng dâng trào điên cuồng, lại bị dính máu tươi ở chỗ khe cửa, đôi mắt đen trắng, ánh sáng vàng và máu đỏ, mỗi một chuyển động đều có thể làm cho lòng người run lên.

Cuối cùng cậu ta vẫn rời đi.

Lận Tường thở hổn hển vừa gửi tin nhắn cho Hạ Bạch, vừa thấp giọng hỏi Hoa Hạo Minh: “Anh, hiện giờ Tống Minh Lượng đáng sợ như vậy, Hạ Bạch phải làm sao đây?”

Hoa Hạo Minh nói: “Bảo Hạ Bạch về giường đi, mặc kệ có xảy ra chuyện gì cũng đừng lên tiếng, có nguy hiểm thì cứ gửi tin nhắn cho chúng ta.”

Lận Tường vội gửi tin nhắn cho Hạ Bạch như lời của Hoa Hạo Minh.

Hoa Hạo Minh cũng xem di động, Ôn Thu vẫn luôn không trả lời anh ta, không biết có phải đã ngủ rồi không.

Sau khi Hạ Bạch nhận được tin nhắn của Lận Tường thì liền chạy về giường, đắp chăn đàng hoàng, phát ra hô hấp, động tác liền mạch lưu loát.

Khi Tống Minh Lượng trở về, cậu nhạy bén ngửi được mùi máu tanh, nhẹ nhàng li.ếm môi dưới một cái ở dưới chăn, tiếp tục phát ra tiếng hít thở ngủ thiếp đi.

Tống Minh Lượng đến giường cậu nhìn cậu trong chốc lát, sau đó chạy đến giường của Mạnh Thiên Hữu, nghiêng người nằm ở bên cạnh cậu ta. Giường trong phòng ký túc xá rất nhỏ, hai nam sinh gần như nằm sát với nhau, Mạnh Thiên Hữu khó chịu cựa mình một chút, nhưng vẫn không tỉnh.

Đêm nay, Tống Minh Lượng liền nằm ở bên cạnh Mạnh Thiên Hữu.

Đêm nay, Hoa Hạo Minh vẫn không nhận được tin nhắn trả lời của Ôn Thu.

Ngày hôm sau, buổi sáng ở ký túc xá bắt đầu với tiếng hét sợ hãi.

Hạ Bạch lập tức mở bừng mắt, quay đầu nhìn về phía giường của Mạnh Thiên Hữu, Mạnh Thiên Hữu trên đó đang thong thả ung dung ngồi dậy, mà Tống Minh Lượng không biết đã về giường mình từ khi nào rồi.

Tiếng thét chói tai không phải ở trong phòng của họ.

“A! A a a!” Mạnh Thiên Hữu suýt chút nữa té khỏi giường, “Sao trên người với giường của tôi đầy máu thế này? Tôi bị sao thế!”

Hạ Bạch: “……”

Hạ Bạch lộ vẻ mờ mịt, cố gắng không nhìn Tống Minh Lượng.

Trong ký túc xá chỉ có Ôn Đông đang hoang mang rối loạn mà giúp Mạnh Thiên Hữu kiểm tra, “Sao vậy? Sao toàn máu không thế?”

Sau khi Lận Tường vộ vã chạy đến thấy cảnh như vậy, quỷ dị mà lặng thinh vài giây, sau đó cậu ta nói: “Tình hình của cậu rất giống với một bạn học ở phòng 307, cậu bạn đó nói mình bị quỷ dâm ô.”

“……?”

Lận Tường giải thích: “Buổi sáng lúc cậu ta tỉnh dậy, phát hiện quần áo của mình bị l.ột s.ạch, trên ngực còn có dấu tay máu, cậu ta liền hoài nghi mình bị quỷ dâm ô.”

“……”

Mạnh Thiên Hữu lập tức cúi đầu nhìn, cậu ta ngủ không thay áo ngủ, mặc đồ thể thao co giãn, quần vẫn còn tốt lắm.

Trong ký túc xá lại thêm một mảnh im lặng, Mạnh Thiên Hữu mắng một câu trong bầu không khí im lặng: “Cái quỷ gì thế!”

Hiển nhiên cậu ta không nhẹ nhàng như vậy, mặc kệ thế nào thì cũng có thể thấy được tối hôm qua có thứ gì đó máu me nhầy nhụa nằm ở trên giường của cậu ta, cậu ta bất giác nổi da gà ở trong lòng, bước nhanh đi vào trong nhà vệ sinh.

Bên ngoài ký túc xá rất náo nhiệt, Ôn Đông thấy Mạnh Thiên Hữu vào nhà vệ sinh thì liền tò mò đến xem cậu bạn học bị quỷ dâm ô kia.

“Tôi nói cậu nghe, chính là người cao lớn kia đấy.” Lận Tường đi theo ra ngoài.

Trong ký túc xá chỉ còn lại có hai người Hạ Bạch và Tống Minh Lượng, Hạ Bạch ngồi ở trên giường chơi di động, vẫn luôn không nhìn Tống Minh Lượng.

Lận Tường: [Vừa rồi đã gửi tin nhắn cho Ôn Đông và Mạnh Thiên Hữu, anh Hoa cũng nói với Tống Cường rồi.]

Đúng là nên nói với bọn họ, thực ra tối hôm qua nên nói với bọn họ.

Hạ Bạch mở to đôi mắt ngây thơ đơn thuần nhìn về phía nhà vệ sinh, chỉ là không biết lúc này Mạnh Thiên Hữu ở bên trong đang cảm thấy thế nào.

Cậu ta tắm rất lâu, sau khi bước ra vẫn luôn liên tục cúi đầu xuống lau tóc.

Thời gian còn lại không nhiều lắm, Hạ Bạch và Ôn Đông vội vàng rửa mặt, chủ yếu là Hạ Bạch rửa, Ôn Đông rửa mặt rồi hất nước lên cổ.

Đến cửa ký túc xá, bọn họ thấy được Hoa Hạo Minh, Ôn Thu và Mạnh Tình.

Mạnh Tình trông không có gì khác thường, vẫn là vửa thấy con trai liền sáp đến, Mạnh Thiên Hữu lại cứng đờ mà lui một bước.

Khi thấy Mạnh Tình muốn lấy khăn giấy giấy ướt thấm cồn lau tay cho mình, cậu ta lại cúi đầu né tránh, “Con mới vừa tắm xong, không cần đâu.”

Sắc mặt của Hoa Hạo Minh và Ôn Thu đều không đẹp lắm, ai cũng không nhìn ai, như là mới vừa cãi nhau.

Khi ăn sáng, bọn họ mới biết được nguyên nhân.

Ôn Thu bưng khay đồ ăn ngồi vào vị trí không có ai ngồi ở bàn của bọn họ.

Vừa đặt khay đồ ăn xuống, cô liền hạ giọng nhưng không áp được lửa giận nói: “Hoa Hạo Minh, anh đứng ở lập trường của tôi mà nghĩ đi, lúc đó phòng ký túc xá của tôi chỉ có một mình tôi, âm báo tin nhắn của anh vang lớn như vậy, Mạnh Tình có thế sẽ nghe được, một mình tôi đối mặt với cảnh tượng quỷ dị như thế, muốn trốn thì trốn kiểu gì đây?”

Hạ Bạch và Lận Tường thế mới biết, tối hôm qua Mạnh Tình cũng xuất hiện khác thường.

Ôn Thu nửa đêm nghe được tiếng nước chảy trong nhà vệ sinh, khi đến gần nhà tắm thì phát hiện nước chảy ra là máu loãng, lúc đang hoảng sợ thì Hoa Hạo Minh gửi tin nhắn cho cô, mà di động của cô không có chỉnh chế độ im lặng.

Lúc ấy cô liền che miệng, nhân lúc người bên trong còn chưa ra liền nhanh chóng về giường.

“Anh không biết lúc đó kinh dị thế nào đâu.” Ôn Thu nắm chặt đôi đũa, cố gắng khống chế xúc động muốn nhìn Mạnh Tình, “Bà ta bước ra.”

Hiện giờ Ôn Thu nhớ tới ngón tay vẫn theo bản năng run rẩy, lúc ấy cô nằm ở trên giường trùm chăn kín mít, nghe được tiếng cửa nhà vệ sinh mở ra.

Một người đi ra, một người dính đầy máu, nhìn chằm chằm cô trong đêm đen.

“Một mình ở trong phòng ký túc xá vào lúc nửa đêm, bạn cùng phòng duy nhất làm chuyện quỷ dị ở trong nhà vệ sinh, cả người đầy máu bước ra nhìn cô ấy, anh lại đi trách cô ấy không đủ can đảm, không đi xem bạn cùng phòng làm cái gì trong nhà vệ sinh.” Ôn Thu tức cười, “Anh dựa vào đâu mà trách tôi, bộ anh không sai sao? Sao anh không nói trước với tôi?”

“Cô đã nói hết những gì mình biết với tôi sao?” Hoa Hạo Minh hỏi lại.

“Ôn Thu, cô không phải người chơi mới, cô không biết điều này có thể là mấu chốt sao? Nhìn thêm một giây thì sẽ có thể thế nào? Nhìn thêm một chút thì sẽ có thể so sánh và tìm ra những quy luật khác thường của bọn họ.”

Thấy khuôn mặt Ôn Thu cứng lại, sắp cắn rách cả môi, Hoa Hạo Minh lại nói một tiếng xin lỗi.

“Là tôi sốt ruột, trong tình thế này không có cách nào không nóng vội được, hiện giờ mỗi ngày chúng ta đều có khả năng sẽ có người khác thường, mà chúng ta còn còn chưa tìm được manh mối hữu hiệu nào, tôi sợ nước ấm nấu ếch xanh.”

Trên thực tế, tình thế còn nghiêm trọng hơn so với dự đoán của anh ta. Hai ngày qua, mỗi ngày thầy hướng dẫn đều sẽ chọn một người chơi, mà sau giờ học sáng nay, thầy hướng dẫn lại chọn hai người.

Thầy hướng dẫn: [Chiều nay làm phiền hai bạn học Mạnh Tình và Ôn Đông đến tòa nhà thực nghiệm để chuẩn bị cho tiết học nhé.]

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.my]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.